"Tại sao, Peter! Vẫn đang làm cái sợi xích
to đó à? Anh đúng là làm chậm thật. Không cần làm kỹ quá những miếng
xích này đâu. Nhanh lên nào, và làm cái gì khác đi."
Người thợ rèn già cười trước những cái mặt đây sự chê bai trước cửa tiêm
rèn và lắc đầu khi ông ta cẩn thận kiểm tra những miếng xích. "Nó có
phát ra tiếng kêu không? Nó có hoàn toàn không có vết nứt không?" Đây là
câu hỏi của ông ta. Từng miếng xích một cái xích dài ra tới khi nó hoàn
thành.
Những người đàn ông đến và mang đi cái xích to đó và cho lên co tàu, nó ở đó không có sự chú ý và không được sử dụng nhiều ngày.
Nhưng
một buổi tối, lạnh giá, có một cơn bão. Thuyền trưởng nhìn một cách lo
lắng và nói một mình,"Chúng ta đang ở trong cơn bão mạnh!" Và khi ông ta
nhìn, cơn bão nổi lên họ với thất cả sự phẫn nộ của nó, đánh cơn sóng
lên làm con thuyền bị nhấc lên và rung. Và cả buổi đêm nó làm việc vất
vả, với ba người điều khiển nó. Nhưng cuối cùng công việc đấy có vẻ
không còn hy vọng, và giọng của thuyền trưởng to hơn cả gió ra lệnh thủy
thủ thả neo xuống.
Cuối cùng sợi xích to cũng có việc để làm! Nó chìm qua cơn sóng, đến khi nó chạm đến đáy.
"Nó có giữ vững không?" những thủy thủ phân vân khi họ cảm thấy những cơm sóng làm rung thuyền. "Nó có giữ vững không?"
Chỉ cần một miếng xích không hoàn thiện, cái xích sẽ đứt. Chỉ cần một
vết nứt nhỏ, miếng xích sẽ chắc chắn đứt. Con thuyền có những hàng hóa
quý sẽ đập vào đá và sẽ chìm! Nhưng cái neo giữ chặt; cái xích giống
nhưng rải sắt cứng. Thất cả miếng xích đêu hoàn hoản. Con
thuyền đã được cứu.
Một việc là cẩn thận người đàn ông đã cứu nhiều mạng sống đêm bão đó.
Bạn và tôi là người phục vụ vua của vua được ngọi để làm cẩn thận, ở
trường, khi chơi, ở nhà-cho dù công việc nó nhưng thế nào. Hãy nhớ là
chúng ta không bao giờ biết được tách hại của việc làm không cẩn thận,
và cũng không biết sự ban phước từ việc được làm cẩn thận.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét